Miền bắc bắt đầu thích chơi mậu binh

Giang là một cô gái nhẹ nhàng. Giang yêu thiên nhiên, thích đọc sách và ca hát. Giang rất ghét màu đỏ vì cô sợ máu, sợ bị tổn thương. Thêm vào đó, Giang cũng ghét cay ghét đắng mấy thằng con trai công tử bột, ham chơi hơn ham làm, đặc biệt là bọn cờ bạc, rượu chè và hay chơi đánh mậu binh ăn tiền.
Tất cả những thứ vô nghĩa đó đều làm anh thích thú (hoặc cũng có thể giả vờ thích thú). Cả hai người phát hiện ra rằng người kia cũng rất thích đọc sách, cũng có đôi khi chút máu điên trong người trỗi dậy khi chơi phỏm mà bị thua và cùng có những cách nhìn bi quan đặt vào sự bền vững trong tình yêu.
– Những câu chuyện đã qua về cuộc đời của em hay thật. Anh nghĩ rằng em có thể viết sách được đấy.

Miền bắc bắt đầu thích chơi mậu binh
– Có thể lắm chứ, nếu như bạn để mất tiền quá nhiều vào trò bài cào online.
– Bất kể là em viết sách gì, anh sẽ luôn là một bạn đọc trung thành nhất.
Câu chuyện của Giang và anh xoay quanh tình yêu và cả sách. Nhưng Giang biết rằng anh chàng này không giống một con mọt sách. Cách mà anh đọc sách cũng giống hệt như Giang, cũng muốn tìm được cho mình những điều mà hiện thực cuộc sống này đang không có, và những điều ấy chỉ có ở trong những trang giấy. Cuộc sống ở trong sách là cuộc sống ảo, hoặc nó có thể đó là cuộc sống hiện thực, nhưng đã bao giờ bạn nghĩ lại mình đã thua bao nhiêu tiền cho game tam quốc chưa, cũng đã được tô vẽ thêm quá ư là nhiều màu. Câu chuyện hai người khép lại bởi cơn buồn ngủ đến díp mắt của Giang. Dù thế nào thì cuộc nói chuyện này cũng thú vị hơn Giang nghĩ.

Miền bắc bắt đầu thích chơi mậu binh

– Khoan đã em, nhưng anh vẫn chưa biết tên em.
– Em tên là Huyền Anh. Nhưng anh còn có thể gọi em là Sóc.
– Sóc Rừng ư?
– Ha ha. Không phải, Sóc Nuôi anh ạ.
– Sao lại là Sóc Nuôi chứ?
– Nuôi để ăn thịt.
– Sóc anh nuôi. Sóc em Nuôi. Ha ha. Ừ thế thì nuôi để thịt. Vậy thì anh sẽ tình nguyện nuôi em. Ngày mai nhé, anh lại sẽ gọi cho em nhé. Sóc Nuôi.
10h tối. Không có một tiếng chuông điện thoại nào vang lên hết. Có một thứ gì đó làm cô hẫng hụt. 11h, vẫn chưa hề có thêm động tĩnh. 12h, làm sao thế này nhỉ, sao Giang lại có thể ngóng chờ điện thoại từ một anh chàng rủ đi chơi poker online tiền. Thôi,quyết định đi ngủ. Giang suýt chút nữa lại nuông chiều xúc cảm của mình.
– Sóc nuôi ngủ rồi à?

You might also like …

Post Comment