Chụp ảnh kỷ yếu với hoa sen đang làm dư luận xôn xao trong vài ngày nay

Cao Thản chưng hửng. Tức, mà không làm gì được. Lơ mơ anh ta bỏ rơi dọc đường cũng gay. Cô đành bấm bụng Chụp ảnh sự kiện  ngồi im. Từ đấy, hai người không ai nói với ai câu nào nữa. Chỉ có tiếng vó ngựa crộp… crộp đều đều trên đường. Tiếng lá cây sột soạt. Tiếng con chim “bắt cô, trói cột” nghe như một lời dọa dẫm.

Trạm bưu điên đây rồi! Cao Thản trút một hơi thở nhẹ nhõm, không đợi Thành mời và càng không muốn để anh ta đụng vào da thịt mình, cô tự động nhảy luôn xuống đất, tay phải kịp bám vào cành cây, nếu không đã bị ngã ngửa rồi. Thành không

nhịn được cười trước hành động vội vã ấy của cô. Anh chìa bàn tay ra trước mặt cô vui vẻ nói:

–           Chú đã hoàn thành sứ mạng chụp ảnh ăn hỏi  Cao Phương giao phó. Chúc cháu lôn đường bình an!

Cao Thản vờ xốc lại chiếc ba lô con cóc, sau đó cô mới chịu giơ bàn tay ra, nhưng là bàn tay trái, rồi nói bằng một giọng người lớn ngang bằng:

–           Cám ơn sự gỉtíp đỡ của ông anh! – Cô ngoắt chạy đi, vừa chạy vừa gọi to: – Thoa ơi, có chàng trai đến tìm mày đây này.

Con ngựa cùng với người lính trẻ đã

Tiễn con gái xuống khuất khỏi dốc rồi Cao Phương trở về phòng riêng trong một tâm trạng thắc thỏm, rối bời. Chị linh cảm chụp ảnh đám cưới  thấy một tai họa khủng khiếp sắp đổ sập xuống đầu: chị sẽ mất con gái! Chị cố kìm nén để nước mắt khỏi ưào ra, song chị đâu còn là chị lúc này nữa. Vốn là người nhã tính, chị đã quen chịu đựng một mình. Chị chưa bao giờ to tiếng chửi mắng con cái, càng không quen dùng roi vọt dạy dỗ chúng. Nỗi đau xảy ra với

bản thân chị theo thời gian đã chai cứng rồi, nay lại cộng thêm nỗi đau v\ con, vết chai ấy đang có cơ mềm ra và chực vỡ. Chị ốn hận vì hành vi trốn chạy cùa mình, Lẽ ra chị phải ở lại thành phố, phải đối mặt với sự thật. Rốt cuộc chị vẫn là một

You might also like …

Post Comment